Thấy ta không còn phản kháng. Thẩm Ngọc Thần bóp lấy cằm ta, cười đắc ý: “Đáng lẽ nên như vậy từ sớm, giả vờ trinh liệt làm gì.” Ta bị hắn đè c.h.ặ.t xuống đất, vạt áo bị xé toạc. Bên má còn in dấu bàn tay nóng rát hắn vừa để lại. Các đốt ngón tay cấn vào đau nhức. Hắn giật mở y bào, áp sát người xuống. “Nếu không phải mẫu thân cố nhét ngươi cho ta, loại hàng như ngươi, ta nhìn cũng lười nhìn thêm một cái.” Ta nghiêng mặt, nhìn về cánh cửa đang khóa c.h.ặ.t kia. Phải rồi. Liễu Uyển Thanh đã từng khuyên ta không biết bao nhiêu lần, phục hầu thiếu gia, là phúc phận của ta. Nhưng ta từ nhỏ đã nhìn thấu hết thảy dơ bẩn trong hậu trạch, chỉ muốn tích góp đủ bạc, rồi rời đi thật xa. Ta đã khéo léo từ chối “ý tốt” của bà ta. Cho nên bà ta đặc biệt sai ta đến thư phòng quét dọn, Thẩm Ngọc Thần “vừa đúng lúc” xông vào. Cánh cửa từ bên ngoài lặng lẽ bị khóa lại. Kiếp trước, ta khóc đến khàn giọng, vậy mà cánh cửa ấy vẫn không hề nhúc nhích. Kiếp này, ta muốn chính tay bà ta mở cánh cửa đó. …
Bình luận