– Tống Dật Nhiên, tôi hận anh, cho đến khi chết tôi c*̃ng sẽ không bao giờ tha thứ cho anh! – 4 năm thanh xuân, 3 năm quen nhau, thêm 5 năm tình nghĩa vợ chồng, những lúc anh khó khăn là tôi luôn bên cạnh, những lúc anh gục ngã là tôi an ủi giúp đỡ. Tống Dật Nhiên, đến cuối c*̀ng anh vẫn phản bội tôi, phản bội cả lời hứa năm đó c*̉a chúng ta, 12 năm qua, cứ xem như tôi có mắt như mù, chúng ta chấm dứt đi! “Ầm” – Tiếng va chạm xen lẫn vào những lời nói đau thương, tạo thành nốt nhạc cuối c*̀ng chấm dứt một bài hát. Đã kết thúc rồi! – ———-…———…—————— Thân thể Đàm Gia Hi trôi nổi trong 1 khoảng không vắng, bốn bể đều đen đặc, kín mít không thấy ánh sáng. Đây là đâu? Là địa ngục hay thiên đàng? Tại sao tôi lại ở đây? – Huhu, tôi không chết, tôi không thể chết! Tôi không can tâm, tôi không can tâm! – Từ phía xa truyền đến tiếng khóc nức nở, vang vọng vào trong không trung, khiến Đàm Gia Hi bối rồi nhìn qua. Ở đây còn có người khác sao? Là ai vậy? Là ai đang nói không can tâm chết vậy? Thân thể cô trôi đến chỗ cô gái, là 1 cô gái đang ngồi khóc. Khi đến…
Bình luận