Tại một hồ nước trong suốt. Lăng Phong lạnh nhạt đứng đó, trường kiếm trong tay đột nhiên chém xuống khoảng không, một đạo kiếm quang màu bạc trắng bay ra, “xuy” một tiếng chém thành làn sóng thật dài sâu chừng một trượng. – Kiếm khí! Đại ca, huynh đạt tới tứ tinh rồi ư? – Chỉ miễn cưỡng tấn cấp tứ tinh mà thôi! Lắc đầu một cái, Lăng Phong cũng khó có thể ức chế lộ ra sắc mặt vui mừng. Hắn quay đầu nhìn về phía thiếu niên sau lưng, thiếu niên này thân cao hơn hai mét, cơ thể lõa lồ bên ngoài lộ ra từng khối thịt hùng tráng, chỉ có điều bất đồng với vóc người to lớn đó chính là vài phần ngây thơ đọng trên gương mặt, đây là huynh đệ tốt nhất của hắn trong doanh huấn luyện: Khải Ân. – Hắc hắc, không tới mười bảy tuổi đạt tới tứ tinh, đại ca, huynh chính là đệ nhất nhân trong doanh huấn luyện Băng Phong Cốc chúng ta đó! Khải Ân thoạt nhìn so với việc tu vi của chính hắn tăng tiến còn muốn cao hứng hơn. – Để ta coi còn tên nào ở trong doanh huấn luyện dám thầm nói xấu sau lưng nữa, khục khục, cho dù không có Cự Linh thì đã sao chứ, chỉ bằng vào tiến độ tăng tu vi bình thường…
Bình luận