” Oanh…” Tiếng nổ thật lớn không ngừng truyền đến, chấn đến màng nhĩ cơ hồ phát đau. Đám đáng chết này lại bắt đầu công thành, bọn họ chẳng lẽ không cần phải nghỉ ngơi sao? Hứa Hải Phong hung hăng nguyền rủa đám tây phương dã man. ” Đội trưởng, cung tên cùng hòn đá của chúng ta đều đã dùng hết, đám chó lông vàng lại tấn công.” Tiếng rống thô hào lại vang lên bên tai Hứa Hải Phong. Quay đầu nhìn phó thủ của mình, Hứa Hải Phong hữu khí vô lực nói: ” Nói cho các huynh đệ, đem bọn họ đánh văng xuống đi.” ” Rõ…” Tần Dũng gầm rú một tiếng như sét đánh, hưng phấn l**m l**m bờ môi dầy, xoay người hướng thành tường chạy đi, nhìn bộ dáng của hắn, tựa hồ không phải là đi chiến trường sinh tử, mà là đi gặp tình nhân sơ luyến của mình. ” Thật là một người thô lỗ a, không biết sau lần công thành này, chúng ta còn lại được bao nhiêu huynh đệ.” Hứa Hải Phong dựa vào góc tường, lẩm bẩm: ” Ta cũng không nghĩ sẽ như thế, lão thiên gia, sao lại biến thành như vậy, ta còn không muốn chết.” Hứa Hải Phong là một tân binh, đúng vậy, hắn chỉ vừa mới từ huấn luyện doanh đi ra, là một lính quèn vừa…
Bình luận