“A Nhiên, em không thể ra ngoài! Cho dù mấy người kia có tới hay không thì chúng ta vẫn phải kiên định canh chừng ở đây, chờ là được, em cần gì phải……” Xung quanh tối tăm, tiếng tranh chấp vang lên ầm ầm bên tai, ồn ào đến mức chẳng nghe rõ. “Tôi đi ra ngoài một lúc. ” Cô nghe thấy giọng nói bình tĩnh đè nén của mình, không biết đang nói chuyện với ai, dường như cũng chẳng quan tâm người đó có trả lời hay không mà chỉ vội vàng rời khỏi chỗ ngồi, sau đó chạy theo một bóng dáng quen thuộc. “……!” Cô gắng sức đuổi theo, dường như còn gọi tên của người ấy. Tuy nhiên người ấy không quay đầu lại, luôn đi về phía trước, càng đi càng nhanh, nhanh đến nỗi cô đuổi không kịp nữa. “Á. ” Một luồng ánh sáng trắng chợt ập đến, cô vội giơ tay che mắt, đợi đến khi thích ứng được rồi hạ tay xuống, người ấy đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của cô. Trên đường không có một bóng người, yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng th* d*c. Cô vẫn lảo đảo chạy đi, không chịu dừng lại. “Rầm!” Bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang dội. …… Nó ở ngay căn phòng dành cho khách quý phía trước. Cô dừng lại, trong lòng bỗng thấy…
Bình luận