Lúc 4 giờ chiều, Trần Tranh là người cuối cùng rời khỏi phòng họp. Đi qua hành lang vắng tanh, anh bỗng dừng bước, nhìn vào hồ sơ vụ án được dán trên tường. Một năm trước, thành phố Lạc Thành, thủ phủ tỉnh, đã triệt phá thành công một băng nhóm tội phạm “Khâu Tắc”, ngăn chặn một vụ tấn công kh*ng b*. Ánh mắt Trần Tranh dừng lại ở góc hồ sơ, mi tâm hơi cau lại. Qua một lúc lâu sau, anh thở dài một hơi, tay phải cầm tài liệu siết chặt, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Đầu kia hành lang vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Trần Tranh hoàn hồn, quay người định rời đi. “Chủ nhiệm Trần!” Hứa Xuyên lên tiếng gọi, vẫy vẫy tập tài liệu trên tay, sải bước tiến về phía trước, “Anh ở đây à! Đây là hồ sơ vụ án mới nhất Lạc Thành vừa gửi đến!” Trần Tranh gật đầu, mỉm cười với Hứa Xuyên, “Cậu và mọi người trong tổ xem trước đi.” Hứa Xuyên còn trẻ, năm nay mới được điều đến Viện nghiên cứu, tính cách rất tích cực. Nghe vậy, cậu ta lập tức đứng thẳng người, “Vâng! Chủ nhiệm Trần, em sẽ sớm đưa báo cáo cho anh!” Nói xong, Hứa Xuyên vội vàng rời đi. Trần Tranh nhìn theo bóng lưng cậu ta, trong lòng dâng lên một…
Bình luận