Phi Vũ Khuynh Thành - Linh Hi

Chương 5



Trong mắt Liên Hoa vậy mà có lệ trào ra, giọng nói như nghiến ra từ kẽ răng, “Tám năm trước, nơi ao sen hoang dã, cô bé bị các ngươi đánh đến sống dở chết dở kia, ngươi còn nhớ không?!!”
Đại hán gầy gò mặt xám như tro, như một con cá chết, toàn thân cứng đờ, “……ngươi……ngươi……”
Toàn thân hắn bỗng chốc thả lỏng, đã tắt thở.

Chấp pháp lão nhân Đỗ Hành đã lâu không ở Tuyết Môn giật mình, vô thức quay đầu lại, kinh ngạc nhìn thấy chén trà thanh sứ vốn nguyên vẹn vậy mà trong tay Diệp Sơ Hàn đã vỡ nát!
Toàn sảnh đường chủ đều chấn động!
Diệp Sơ Hàn vậy mà trong khoảnh khắc đã bóp nát chén trà, mà trên gương mặt tuyệt mỹ kia vẫn mang nụ cười dịu dàng mây trôi gió nhẹ!

Mạc Tuyết: Thật là mệt mỏi, đó là lý do mình ghét truyện ngược, có lời gì thì cứ huỵch toẹt nói thẳng với nhau đi, thích là thích không thích thì kêu không thích. Giấu diếm nhiều để làm gì


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *