Người ra vào bệnh viện tấp nập, Giang Bạch ôm cánh tay trầy xước nặng, cố gắng né tránh dòng người xung quanh. Bất ngờ, một cậu bé tuột tay mẹ lao tới, va mạnh vào cậu. Cánh tay Giang Bạch nhói đau, xấp giấy tờ trên tay rơi lả tả xuống sàn. Mẹ cậu bé vội vàng xin lỗi, cúi xuống nhặt giấy tờ: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Giang Bạch nhẹ giọng: “Không sao.” Bà mẹ trả lại giấy tờ đã nhặt, lẩm bẩm trách mắng rồi đuổi theo cậu bé. Giang Bạch ngoảnh lại, thấy cậu bé bị kéo lại và bị mẹ đánh nhẹ hai cái, khóe môi cậu khẽ nhếch lên. Mồ côi từ nhỏ, cậu chưa từng biết cảm giác bị mẹ mắng hay đánh là thế nào. Dù các cô ở cô nhi viện đôi khi cũng quát tháo, nhưng cậu hiểu đó không giống tình cảm của một người mẹ. Cậu nhìn xấp giấy xét nghiệm trong tay, mọi chỉ số đều bình thường. Ngoài những vết bầm tím và trầy xước do bị Giang Tuấn đẩy ngã cầu thang, cơ thể cậu hoàn toàn khỏe mạnh. Cậu liếc lên đầu tờ giấy — Tên: Giang Bạch. Tuổi: 21. Cậu không biết đây có phải may mắn không. Một người hai mươi sáu tuổi, nghèo, không phải nói là vô cùng nghèo, bệnh tật triền miên, vừa sắp chạm đến thành…
Bình luận