Nhiệt độ giảm dần. Trong phòng đồ đạc bừa bộn, nào tất, nào quần, nào Tshirt rải rác khắp sàn, còn có cả đồ lót bị xé làm đôi. Tần Phi không mảnh vải che thân, cô dùng chăn quấn chặt lấy người, trên làn da lộ ra ngoài vẫn còn vết bị cào cấu. “Bốp!” một tiếng, một xấp tiền được ném vào mặt cô, sau đó bay tung tóe, rơi xuống giường. “Thưởng cho cô!” Giọng nói của Mặc Thiên Vũ vang từ trên xuống, đầy vẻ khinh miệt và xem thường. Đã hai năm rồi, mỗi lần anh ngủ với cô xong đều “có thưởng hậu hĩnh”, và “khoản tiền thưởng” này cũng là nguồn thu nhập duy nhất của cô. Cho dù họ là vợ chồng hợp pháp thì anh vẫn dùng cách này để sỉ nhục cô. Mặc Thiên Vũ chậm rãi mặc quần áo, khi bước chân chuẩn bị bỏ đi thì sau lưng vang tới tiếng nói khàn đục. “Chúng ta ly hôn đi.” Tần Phi cuối cùng cũng không chịu đựng được nữa. Cô không muốn tiếp tục sống như một cô gái làng chơi. Mặc Thiên Vũ lạnh lùng hừ một tiếng, quay người lại. “Sao, chê ít?” Mặc Thiên Vũ móc ví rút tiếp ra một xấp tiền, bước tới trước mặt Tần Phi, những tờ tiền mới tinh đập vào mặt Tần Phi, phát ra âm thanh giòn giã….
Bình luận