Edit: Mimi – Beta: Chi
*****
Louis: Louis
Mạnh Cửu Chiêu: … Cục Cưng (← ngẫm lại là rơi lệ)
Louis: A Trọc!
Mạnh Cửu Chiêu: Ể ~
Tác giả sama: ~(≧▽≦)/~ Thì ra chú mày tên là A Trọc!
Louis: (⊙o⊙) Không nhớ.
Mạnh Cửu Chiêu: … Ở đây một năm không chỉ có ba trăm sáu mươi lăm ngày đâu, vấn đề tuổi tác này kia, thật sự không thể nào nói rõ ràng được.
Louis: Công nha ~(≧▽≦)/~
Mạnh Cửu Chiêu: Giống đực.
Tác giả sama: Này!
Louis: Ngại ngùng.
Mạnh Cửu Chiêu: Trầm tĩnh.
Louis: Nóng nảy.
Mạnh Cửu Chiêu: Trong nóng ngoài lạnh, thích giả ngầu.
Louis: Dưới mông ba ba, khi vừa nở ra khỏi vỏ.
Mạnh Cửu Chiêu: Tôi nhìn thấy anh ấy từ khi anh ấy còn là một quả trứng kìa, địa điểm như trên.
Louis: Không biết (mới sinh ra làm sao mà nhớ được ⊙o⊙)
Mạnh Cửu Chiêu: Biết ăn, biết ngủ, cực kỳ giỏi cướp đồ ăn.
Louis: Chỗ nào cũng thích! ~(≧▽≦)/~
Mạnh Cửu Chiêu: Cái này… ầy ầy… (nhìn xa xăm)
Louis: Không ghét gì cả nha ~(≧▽≦)/~
Mạnh Cửu Chiêu: À thì… Cái kia… (lại nhìn xa xăm)
Louis: Tốt lắm.
Mạnh Cửu Chiêu: Hài hòa.
Louis: A Trọc.
Mạnh Cửu Chiêu: Tên ngốc lắm lông, Louis.
Louis: Louis.
Mạnh Cửu Chiêu: Mạnh Cửu Chiêu.
Louis: Kantus.
Mạnh Cửu Chiêu: Kantus.
Louis: Trứng ~(≧▽≦)/~
Mạnh Cửu Chiêu: Hoa.
Louis: Trứng!
Mạnh Cửu Chiêu: Nhà, ông nội đã phá hỏng hang ổ rồi, năm nào cũng phá, ngẫm lại liền cảm thấy nhức đầu…
Louis: Không bao giờ bất mãn hết!
Mạnh Cửu Chiêu: Lúc đ*ng d*c.
Louis: Thời kỳ đ*ng d*c quá ngắn.
Mạnh Cửu Chiêu: Hay mềm lòng.
Louis: Thời kỳ đ*ng d*c quá ngắn.
Mạnh Cửu Chiêu: Thời kỳ đ*ng d*c quá dài!
Louis: Bỏ trốn vào thời kỳ đ*ng d*c.
Mạnh Cửu Chiêu: đ*ng d*c triền miên không dứt.
Louis: Tôi sẽ không làm gì khiến A Trọc không vui hết ~(≧▽≦)/~
Mạnh Cửu Chiêu: Dù tôi làm gì thì Louis cũng không bao giờ khó chịu.
Louis: Sinh nhật?
Mạnh Cửu Chiêu: = =/// Quên mất tiêu.
Louis: Lúc nào tôi cũng bó tay với A Trọc.
Mạnh Cửu Chiêu: Không nói lời nào, chỉ cần nhìn tôi thôi.
Louis: Chưa bao giờ.
Mạnh Cửu Chiêu: Khi không chịu làm q**n l*t cho anh ấy.
Louis: Chúng tôi chưa bao giờ cãi nhau cả!
Mạnh Cửu Chiêu: Khi không chịu làm q**n l*t cho anh ấy.
Louis: Cỏ crunch! (Ể! Đây có phải hoa méo đâu!)
Mạnh Cửu Chiêu: Bách hợp đen trong truyền thuyết.
Louis: Không… (trộm cất giấu một thùng mật).
Mạnh Cửu Chiêu: Không, dù sao anh ấy cũng đâu có cách nào phản đối bất cứ chuyện gì tôi làm chứ.
Louis: Ở bên tôi.
Mạnh Cửu Chiêu: Hóa thân thành một anh giai đẹp trai lịch lãm và trầm lặng.
Louis: Rất ngon! Ăn cái gì cũng được!
Mạnh Cửu Chiêu: Đừng làm tôi nhớ lại vấn đề này…
Louis: Cười với người đó luôn.
Mạnh Cửu Chiêu: Tốt thôi.
Louis: Chúng ta lại sinh thêm một quả trứng nữa đi.
Mạnh Cửu Chiêu: Thôi, đừng nói thêm gì nữa.
—TOÀN VĂN HOÀN—