Trích đoạn:
“Tại Washington, Mỹ Sau nhiều năm du học bên Mỹ, nó cũng đã được “tu luyện” nhiều và trưởng thành hơn. Bây giờ nó hoàn toàn trở thành là một thiếu nữ xinh đẹp, hoàn mỹ. Nhưng rất tiếc đó là cái tính nhí nhảnh vẫn còn lưu luyến không muốn rời xa bản năng con người của nó (bó tay chấm com chấm vê nờ). Ngồi chễm chệ trên chiếc giường trong căn phòng màu hồng nó nói với cô: _Này! Trong bang có ít nhiều trục trặc, hay chúng ta về Việt Nam một chuyến đi! -miệng nói nhưng mắt vẫn dính vào máy tính _Về à? Cũng được! Nhưng còn papa mày thì sao? -cô gật đầu rồi ngoái cổ lại hỏi nó _Chắc không sao đâu! Papa tao hiền mà! -nó nói _Ừ…hiền! Ít ra ông ấy cũ……”
Bình luận