Lần đầu tiên Hạ Minh Nguyệt gặp Cố Minh Diệp, cô đã rất sốc. Cô kêu gào khóc lóc trong nhóm “Mỹ nhân quốc sắc thiên hương” rằng: “Trời ơi, người đàn ông này là thần tiên chốn nào vậy!” Ba người trong kí túc xá lập tức đáp lời___ Kha Nhất Ức: “Mong chờ!” Dư Tử Hảo: “Đương nhiên là Trần Tiêu rồi.” Hứa Thu Hạnh: “Đáng lẽ tớ phải đi cùng cậu.” Hạ Minh Nguyệt nhìn thoáng qua nam chính Trần Tiêu đang lộ nửa thân trên trên màn hình lớn, cảm thấy thật th* t*c. “Tớ không nói anh ta!” Cô giương mắt nhìn chằm chằm cái bóng phía không xa, bỗng cảm thấy chóng mặt khó thở, “Cách chỗ tớ hai hàng, ở giữa, có một ông chú để râu quai nón, má nó, thật muốn bị chú ấy làm.” Kha Nhất Ức: “Đến mức nào?” Hạ Minh Nguyệt: “Nổ cả bóng đèn!” Lát sau lại không nhịn nổi, cổ gắng hạ thấp giọng nói đã khó giấu được kích động: “Thật sự quá MAN! Vừa soái vừa MAN, còn gợi cảm nữa. Hormone nổ ầm ầm, còn cao hơn Beckham 1 level nữa. Đúng là kiệt tác của thượng đế!” Kha Nhất Ức: “Đồ lừa đảo. Beckham là đỉnh nhất!” Dư Tử Hảo: “Gửi ảnh.” Hứa Thu Hạnh: “Gửi ảnh.” Khi bộ phim kết thúc, đèn bật lên, Hạ Minh Nguyệt cảm thấy dường như ánh…
Bình luận