Trích đoạn:
“1. Lúc Phùng Hoan tìm tới cửa. Tôi đang luyện piano. Mẹ kế nói nếu tôi không làm bà nở mày nở mặt trong bữa tiệc tới sẽ phạt tôi vác nặng chạy 10.000 mét. Mười nghìn mét…nghĩ đến thôi chân đã mềm rồi. Vì vậy lúc Phùng Hoan đỏ mắt, lấy ra một tờ báo cáo xét nghiệm quan hệ cha con không biết có chuẩn không, nói tôi và cô ta bị ôm nhầm, tôi đột nhiên hưng phấn không thôi. Nếu như thực sự bị ôm nhầm, có phải tôi sẽ đếch cần phải học mấy thứ muốn mạng người này nữa không? 2. Hào môn tất nhiên tốt. Nhưng mà có rất nhiều điều phải học hỏi. Nhất là khi mẹ ruột mất sớm, lão cha phải cưới thêm một người mẹ kế xứng tầm để phát triển công việc kinh doanh của gia đình. Thì càng khó sống. Đừng hiểu lầm, mẹ kế không tệ đâu. Ngược lại còn “đặc biệt” quan tâm tôi. Đơn giản là có quá nhiều người trong một gia tộc hào môn, trên đầu có ba bốn ông bác không danh phận, bồi dưỡng cho tôi cả đội anh chị…”
Bình luận