Tôi là âm sai, nói chính xác hơn là âm sai câu hồn ở dương gian, một dạng Hoạt Vô Thường. Tổ tiên nhà tôi có duyên với địa phủ, ký khế ước với họ. Dòng dõi nhà tôi đời đời phải phục vụ địa phủ, tích âm đức để thay đổi số phận đoản mệnh của gia tộc. Từ năm tám tuổi, tôi đã lê đôi dép lê theo ba đi câu hồn. Năm mười tuổi, ba làm tốt quá, được đặc cách “tuyển mộ” xuống dưới thăng chức tăng lương. Mẹ nghĩ quẩn, theo chồng đi luôn. Tôi thành trẻ mồ côi ngay tại chỗ, sống nhờ cơm trăm nhà. Cuối cùng, đến năm mười tám tuổi, tôi tích đủ âm đức để sống tới năm mươi. Tôi tự nhủ: làm nốt đợt này sẽ nghỉ hẳn. Trước khi ra cửa, tôi nhận tin nhắn từ Webat, người bạn thân duy nhất của tôi, Đinh Mộc: [Bảo bối, mai là Giao thừa rồi. Làm xong nhớ qua tìm chị. Chị chuẩn bị bất ngờ lớn cho em, thứ em mơ cũng muốn ấy.] Tôi nghĩ ngợi: thứ mình mơ cũng muốn… Im lặng gõ lại: [Ý cậu là tám múi bụng, một tay lái Rolls-Royce, cường đoạt tôi một đêm tám lần, cuối cùng ném cho tôi một tỷ đô rồi bảo đừng dễ dàng yêu anh ấy, bá tổng đẹp trai?] Bên kia im lặng một giây,…
Bình luận