Trích đoạn đặc sắc:
” Trên tầng tầng lớp lớp núi non, mây mù ôm trọn lấy đài bạch ngọc. Trên đài treo cao một tấm ngân kính cao trăm thước, từng tốp thiếu niên xếp hàng đến soi gương. Các vị tiên nhân trưởng lão ngồi vây quanh quan sát. Phía trước thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng than vãn và kinh hô, Sơ Khỉ đứng trong hàng, nàng tò mò đến mức cào tâm gãi phổi, rốt cuộc trong gương kia soi ra cái gì, ngửa cổ lên nhìn, nhưng mặt ngân kính lại mờ mờ ảo ảo. Nàng quay đầu vỗ vỗ thiếu niên phía sau: “Mau giúp ta nhìn xem, trong ngân kính soi ra cái gì vậy?” Liễu Tàng Chu nheo mắt nhìn, cũng chỉ thấy một lớp sương mù lờ mờ. “Mắt ngươi tinh, ngươi đứng cao lên chú…”
(Xem thêm diễn biến đầy hấp dẫn trong các chương tiếp theo)
Bình luận