Nội dung truyện:
“Tại Ô Kinh, những bông tuyết đầu mùa đang lất phất tuôn rơi. Lãng Cửu Xuyên ngước nhìn lên hai chiếc l.ồ.ng đèn lớn màu trắng có dán chữ “Điện” đang bị gió bấc thổi cho đung đưa dữ dội dưới mái hiên, đôi mắt nàng khẽ híp lại. Quẻ bói quả nhiên không lừa ta. Thật sự có người c.h.ế.t rồi. Mà người c.h.ế.t lại chính là tổ phụ của cỗ thân thể này, Khai Bình Hầu – Lãng Bộ. “Cửu cô nương, mau khoác thêm áo vào đi.” Lãng Cửu Xuyên rũ mắt xuống, một màu trắng ch.ói mắt đập ngay vào tầm nhìn. Đó là một bộ đồ tang. Làm phận cháu gái, lẽ đương nhiên nàng phải mặc áo tang cho tổ phụ. Ha hả, lúc không cần đến thì nhẫn tâm trục xuất đuổi đi, lúc cần đến lại triệu hồi về làm đứa cháu hiếu thảo để đưa tang. Thấy nàng đứng yên thật lâu không nhúc nhích, bà t.ử có chút không kiên nhẫn, vừa định lên tiếng thúc giục thì bộ đồ tang trên tay đã bị giật phắt đi. Bà ta liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy đôi bàn tay thon dài, rõ từng khớp xương kia lại mang cùng một màu sắc với bộ đồ tang, nhợt nhạt đến mức không hề có chút huyết sắc nào. Giống hệt như bàn tay của người c.h.ế.t vậy. Lãng Cửu Xuyên đem bộ đồ tang khoác bừa lên người, dùng dây thừng buộc ngang vòng eo, tiện tay tròng luôn chiếc mũ hiếu lên đầu. Xong xuôi, nàng quay sang nhìn bà t.ử, nhoẻn miệng cười một nụ cười đầy dữ tợn: “Ngươi nhìn xem, ta trông có hiếu thuận không?” Trái tim bà t.ử bỗng chốc run rẩy, theo bản năng lùi lại phía sau hai bước, một cỗ hàn ý lạnh lẽo từ dọc sống lưng bò thẳng lên mạn sườn. Vị Cửu cô nương này suốt dọc đường đi đều trầm mặc không nói lời nào, cả người tỏa ra hơi thở âm trầm không hề có chút sinh khí. Hiện giờ lại khoác trên mình một thân trắng toát, cộng thêm khuôn mặt xanh xao trắng bệch kia, trông lại càng thêm phần quỷ dị, đầy t.ử khí. Quả nhiên là một cô nương không được người ta yêu thích, mang cái bộ dạng âm u như quỷ thế này thì còn ai mà thích cho nổi? Lãng Cửu Xuyên chỉ liếc mắt một cái liền nhìn thấu suy nghĩ trong lòng bà t.ử. Nàng khẽ hừ lạnh một tiếng, cất tiếng cười nhạt. Chính bản thân nàng hiện giờ chẳng phải đúng là một con ma quỷ hay sao. Nếu có thuật sư lợi hại nào ở đây, chắc chắn chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể gỡ bỏ được lớp thuật che mắt này, nhìn thấu cỗ thân thể rách nát đang bị khâu khâu vá vá t.h.ả.m đạm đến nhường nào. Lúc cỗ thân thể này thê t.h.ả.m ngã xuống bãi tha ma, gân tay gân chân đều đã bị đứt đoạn, hốc mắt hoàn toàn trống rỗng, ngay cả trong l.ồ.ng n.g.ự.c cũng biến mất một cái xương sườn, nát bươm chẳng khác gì một con b.úp bê vải rách. Còn nàng, lại bị người ta dùng sức mạnh cưỡng ép nhét vào khối tàn khu này, đành phải mượn xác hoàn hồn, trở thành Cửu cô nương của Khai Bình Hầu phủ – Lãng Cửu Xuyên. Bây giờ ngẫm nghĩ lại, nàng thực sự muốn tìm tên Phán quan kia liều mạng…”
Bình luận