Thông tin truyện

Có Bệnh - Nhân Gian Phế Liệu

Có Bệnh - Nhân Gian Phế Liệu

 Tình trạng:

Hoàn thành
Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt

Ta đã g.i.ế.c heo trong cung bốn năm. Lưỡi rìu đi tới đâu, đều không còn đường sống. Mỗi lần g.i.ế.c một con heo, ta lại niệm một tiếng Phật. Kỹ năng g.i.ế.c heo thuần thục của ta được một vị hoàng tử để mắt đến, hắn thu nhận ta làm tâm phúc. Ta làm lưỡi đao đoạt mạng, hắn làm kẻ đồ tể vung đao. Giết người c.h.é.m đầu, A Di Đà Phật; chôn xác tại chỗ, thiện tai thiện tai. — Trên đời ai ai cũng mang bệnh. Dịch bệnh hoành hành khắp thiên hạ, nhưng nhìn quanh, không ai bệnh nặng hơn Yến Đế. Yến Đế bệnh nan y quấn thân, dược dẫn cho hắn là óc người còn trinh. Quân vương có câu: Mỹ thực không bằng mỹ khí. Mà đầu lâu đựng óc người, chính là đồ đựng thức ăn. Mắt hạnh, mũi ngọc, môi anh đào, da tuyết, người đẹp, chính là khí đẹp. Trên bàn gỗ đàn hương khảm vàng được khoét một lỗ vừa vặn với đầu người. Cung nữ ra lệnh cho mỹ nhân chui xuống gầm bàn, thò đầu lên. Kích thước lỗ khoét vừa đủ kẹt nửa đầu mỹ nhân. Ma Ma vung rìu bổ xuống, dược đồng dùng kìm bẩy ra, Yến Đế bước ra sau bình phong, tay cầm đũa ngọc, thưởng thức món ngon. Dân đen như cừu non, bị người ta c.h.é.m g.i.ế.c như vậy,…

Bình luận


Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *