Edit: Yuah Trong ký túc xá vô cùng yên tĩnh, thời gian dường như đang ngừng trôi. Có tiếng bước chân vang lên, tiến tới Diệp Dao từng bước một. Sống lưng Diệp Dao chợt căng thẳng, hiện tại giả ngu cũng không có ích lợi gì, cậu chậm rãi ngồi dậy, đóng lại tủ quần áo. Tâm trạng Diệp Dao bây giờ khá phức tạp, kỳ thực cậu vẫn chưa nghĩ ra nên đối mặt với Lục Tầm thế nào cho tốt. Cậu vừa muốn nghiêm túc phê bình và giáo dục Lục Tầm một chút, vừa muốn nói với Lục Tầm rằng nếu hắn muốn làm chuyện đó thì cứ thoải mái nói ra, còn muốn đánh cho hắn một trận nữa. Song, cậu có hơi lo sợ nếu vạch trần bí mật này thì Lục Tầm sẽ thẳng thắn xé bỏ lớp ngụy trang. Phim truyền hình cũng hay diễn như vậy chẳng phải sao, vai chính vạch trần chuyện xấu của vai ác, vai ác lập tức cười nham hiểm nói: “Nếu mày đã biết, tao cũng không cần phải diễn nữa.” Thật sự giống như một củ hành tây, có thể lột từng lớp, từng lớp ra, lớp nào cũng đều cho cậu một…bất ngờ mới. Tiếng bước chân đi tới phía sau Diệp Dao. Diệp Dao quyết định không thể cứ chần chừ mãi được, cậu đánh đòn phủ đầu, trầm giọng nói: “Anh…
Bình luận