-A…!ư…Kimochi…Yamete… Cạch! Những âm thanh mờ ám kia không khiến cho đôi chân tôi chùn bước. Tôi thản nhiên mở c*̛̉a đi vào. Không quên dương đôi mắt kinh ngạc nhìn cái lão nhà hàng xóm nhà tôi đang xem thể loại phim con heo. Biểu hiện c*̉a tôi là giả vờ thôi vì tình cảnh này tôi c*̃ng đã quen, từ khi tôi chuyển đến ở phòng bên cạnh và ship đồ ăn cho lão thì lão đã đổ đốn như thế này rồi. Chỉ là tôi đóng kịch góp vui c*̀ng chú để cuộc sống bớt nhạt. – Hạnh à cháu? Duyên thế? Vào chẳng gõ c*̛̉a gì cả. Vừa nói, lão vừa cài lại cái thắt lưng đang lửng lơ giữa quần, hình như lão đang định cởi quần ra nhưng vừa thấy tôi thì lão vội cài lại. Nhưng tôi biết tất cả hành động và lời nói kia chỉ là giả vờ. Lão là cố tình cho tôi thấy. Tôi đã mất cảm giác shock kể từ lần đầu lão bảo tôi ship đồ ăn tới cho lão và bắt gặp cảnh tượng oái oăm… Lật lại quá khứ, tôi sẽ kể cho các bạn nghe lý do tại sao tôi lại cảm thấy bình thản trước ông chú già đổ đốn này. Ông chú này là bác sĩ, năm nay đã ba mươi lăm tuổi, nghe nói đang độc thân, tình sử dài như…
Bình luận