– Tại sao? Đoạn Vân thật sự không sao giải thích nổi, Kỳ Kỳ tại sao lại đòi chia tay với mình? – Không tại sao cả, bởi vỉ ta đối với ngươi không còn cảm giác nữa – Nữ hữu Kỳ Kỳ dáng vẻ kiên quyết trả lời. Tim Đoạn Vân cơ hồ vỡ nát, hắn ngẹn ngào, rất là thống khổ nhưng cũng ráng hết sức kiên trì nói: – Chẳng lẽ không còn một nửa điểm có thể vãn hồi ư, ta có thiếu sót gì không thể sửa chữa? – Không còn gì cả, ngươi rất tốt, là ta không tốt. Vân, ngươi hãy quên ta đi” – Kỳ Kỳ vẫn kiên quyết như cũ. – Không, ta không quên, nàng rõ ràng là còn yêu ta, ta không tin! Đoạn Vân cơ hồ muốn phát cuồng, trong lòng niềm đau xót như thuỷ triều dâng lên. Sáu năm rồi, bao nhiêu sự kiện đã đi qua, hai người đã trải qua biết bao sóng gió mới có ngày hôm nay, như thế nào có thể muốn nói chia tay là chia tay? Đoạn Vân vốn là một cô nhi, khi hắn bốn tuổi thì mẫu thân hắn qua đời vì bệnh tim, sáu tuổi thì cha hắn cũng không qua khỏi vì căn bệnh ung thư não. Cho nên Đoạn Vân từ nhỏ đã có một hoài bão to lớn là – trở thành thầy…
Bình luận