Cuối đông đầu xuân, vạn vật dần tĩnh lặng, thế nhưng Liêu Lạc thành ở phía bắc lại đột nhiên đổ một trận tuyết lớn. “Bạch tuyết khước hiềm xuân sắc vãn, Cố xuyên đình thụ tác phi hoa.” Trong một gian nhà lớn tại Liêu Lạc thành, một ông lão mặc áo bông ngồi trong gian đình của một cái hồ lớn. Ông giơ tay phải, nhìn bông tuyết nhỏ lọt qua ngón tay, nhỏ giọng lẩm nhẩm. (“Xuân Tuyết” của Hàn Dũ: Tuyết trắng chạnh lòng xuân tới chậm, Lồng cây sân hoá rợp hoa bay.) “Còn tưởng những ngày tháng mùa đông đã kết thúc rồi cơ.” Một giọng nói trẻ trung đột nhiên vang lên phía sau ông. Ông lão thần sắc không đổi, chỉ cầm bình rượu bên chân lên, ngửa đầu uống một ngụm rượu: “Tới tuổi của chúng ta, mỗi năm chỉ chờ mùa đông kết thúc. Bởi vì mỗi mùa đông kết thúc tức là chúng ta lại sống qua một năm, ngủ một giấc dậy, lại là một khởi đầu mới. Nhưng khổ nỗi, ngày đông đã qua rồi mà vẫn đổ tuyết, cũng nghênh đón ngươi, quỷ của Ám Hà.” Ông lão quay đầu nhìn về phía vị khách không mời mà tới. Người vừa tới mặc một bộ đồ đen, tay cầm một cây dù giấy, trên đầu đeo mặt nạ ác quỷ màu đỏ, giọng nói bình tĩnh…
Bình luận